VÕ-THUẬT

 

 

III - Đẳng-Cấp



A - Phẩm-Bậc và Nghĩa-Lý các Màu-Sắc

 

 

 

 

       Phẩm-Bậc các Màu Sắc 

       Các màu Cấp Ðai cổ-truyền trong Hệ-Phái Sa-Long-Cương gồm có bốn màu và được chia ra theo bốn Cấp Ðai, lập-định theo bốn màu truyền-thống giây đai trong binh-phục Đại-Việt ngày xưa :

       Ðai "Huyền-Sắc" được dùng cho hạng Binh-Tốt (兵 卒) và Tẩu-Tốt (走 卒)

       Ðai "Lục-Sắc" được dùng cho hạng Quân-Sĩ (軍 士)

       Ðai "Hồng -Sắc" được dùng cho hạng Tướng-Sĩ (將 士)

       Ðai "Hoàng-Sắc" được dùng cho hạng Tướng (將), Ðại-Tướng (大 將) và Tướng-Soái (將 帥).

 

 

Đai Cổ-Truyền

 

 

       Nghĩa-Lý các Màu Sắc  

       Từ trước đến nay, môn-sinh Sa-Long-Cương vẫn thường mang «Lục-Ðai» (màu "xanh Rắn Lục" theo chính lời Chưởng-Môn Sư-Phó Trương Bá-Ðương).

       Chúng tôi xin được nhắc lại rằng, theo Lịch-sử, thì màu vải Triều-phục để phân-định phẩm-bậc trong Triều-đình Đại-Việt và Việt-Nam từ thấp lên cao là :
      
          "Thanh Sắc" : Quan-chức từ Cữu-phẩm tới Lục-phẩm
          "Lục Sắc" : Quan-chức từ Ngũ-phẩm tới Tứ-phẩm
          "Hồng Sắc" : Quan-chức từ Tam-phẩm tới Nhất-phẩm
          "Hoàng Sắc" : từ Vương-tước tới Hoàng-tước.   

       Như vậy phẩm-bậc «Thanh Sắc» là phẩm-bậc thấp hơn phẩm-bậc « Lục-Sắc » và phẩm-bậc « Hoàng-Sắc » là phẫm-bậc cao nhất. 

       Ngoài ra, chúng tôi cũng xin được nhắc lại rằng màu vải giây Ðai để qui-định các Ðẳng Cấp trong Võ-Thuật Cổ-Truyền Việt-Nam từ xưa nay, cûng như màu väi Triều-phục để phân-định phẩm-bậc trong Triều-đình Á-Ðông, đều không lập-định theo ngũ-sắc của Ngû-Hành.

       Có hai lý-do dễ­ hiểu là :

       1). Lý-do thứ nhất, trong ngũ-sắc của Ngũ-Hành có màu Trắng thuộc về hành Kim, là chỉ-định sự chết-chóc, tang-chế. Cho nên màu Ðai cổ-truyền Á-Ðông để qui-định các Ðẳng Cấp không bao giờ dùng màu Trắng. Các màu Ðai cüa người Nhật dùng hiện tại trong các môn võ-thuật cüa họ là mới được đặt ra sau này ; ngày xưa họ cũng không dùng hệ-thống các màu đai như vậy.

       2). Lý-do thứ nhì, ngũ-sắc của Ngũ-Hành chỉ dùng cho Kỳ-trận biểu-dương Ngũ-Binh « Ðông, Tây, Nam, Bắc và Trung-Ương » (còn gọi là Tiền-Quân, Hậu-Quân, Tả-Quân, Hữu-Quân vả Trung-Quân) để Tướng-soái điều-động binh-mã theo Trận-pháp.

       Nói tóm lại, Ngũ-Sắc của Ngũ-Hành là để phân-biệt Ngũ-quân chứ không phải là để phân-biệt Phẩm-Tuớc hay Ðẳng-Cấp.  Như vậy, áp-dụng Ngũ-Sắc của Ngũ-Hành cho màu Ðai để qui-định Ðẳng Cấp trong Võ-Thuật Cổ-Truyền Việt-Nam hiện nay là hoàn-toàn phi-lý vì không đúng với triết-lý Á-Ðông và lịch-sử Việt-tộc.

        Vả lại, Ngũ-Hành bao gồm những bốn Luật :
                1) Tương-Sanh ;  
                2) Tương-Khắc ;
                3) Tương-Thừa ;
                4) Tương-Vũ.
        Nếu chỉ dùng một Luật « Tương-Sanh » trong Ngũ-Hành để cắt-nghĩa sự lựa chọn Màu Đai lại càng rơi vào sự mâu-thuẫn nội-tại.
        Chứng-cớ hiển-nhiên là Ngày 08 tháng 7 năm 2008, Chủ-Tịch Liên-Đoàn Võ-Thuật Cổ-Truyền Việt-Nam đã phải ký Nghị-Định số 12/QĐ-LĐVTCTVN về việc sửa-đổi hệ-thống màu Đai theo Ngũ-Sắc của Ngũ-Hành trước đây : từ thấp lên cao là « Đen, Xanh, Vàng, Đỏ, Trắng » (sái với Luật Tương-Sanh), nay sửa đổi là « Đen, Xanh, Đỏ, Vàng, Trắng ».

         Và đó là chưa đi sâu vào chi-tiết sự mâu-thuẫn nội-tại khi lý-luận theo Ngũ-Sắc của Ngũ-Hành.

        Sau khi khẳng-định việc lấy Màu-Sắc Ngũ-Hành áp-dụng vào Màu Sắc Đẳng-Cấp cho Đai đeo trong Võ Cổ-Truyền Việt-Nam phổ-biến khắp thế-giới, thì đến ngày 24 tháng 5 năm 2017, người ta lại tuyên-bố rằng Màu-Sắc Đẳng-Cấp cho Đai đeo của các Cấp-Bậc Võ-Sư lấy theo Màu-Sắc Ngũ-Hành không áp-dụng được nữa. Rồi người ta lại khẳng-định là dùng màu Đỏ cho Đẳng-Cấp Đai đeo của các Võ-Sư để phù-hợp với việc hội-nhập với quốc-tế !

        Như vậy câu hỏi được nêu lên là : Tại sao Đai Đỏ mới phù-hợp với việc Hội-Nhập Quốc-Tế ? Người ta đã lẫn-lộn giữa Thị-Trường Kinh-Tế với Di-Sản Văn-Hóa cho nên người ta mới lẫn-lộn giữa Hội-Nhập và Đồng-hóa.

        Kinh Dịch từ ngàn xưa đã cho biết Định-Luật trong vũ-trụ vận-hành theo Dịch-Lý qua ba lẽ như sau : 1. Bất-Dịch ; 2. Giao-Dịch ; 3. Biến-Dịch.
        Muốn Sinh-Tồn thì phải tôn-trọng sự Bất-Dịch để khi Giao-Dịch mà phải Biến-Dịch vẫn không bị Băng-Hoại. Khoa Vi-Trùng-Học đã hùng-hồn chứng-minh điều nói trên trong Dịch-Lý.

        Nước Việt-Nam đã được thống-nhất và đang trên đà hội-nhập phát-triển về mọi lãnh-vực, nên không cần sự ngụy-biện, tiêu-cực, ganh-tị, phá-hoại, tư-duy lạc-hậu và gian-tham, mà thật-sự rất cần tất-cả mọi sự đóng góp chân-thành, tích-cực, xây-dựng, hiệu-dụng, văn-minh và liêm-chính.

 

 

Ban Võ-Sư
VÕ-TRẬN ĐẠI-VIỆT
Bình-Định Sa-Long-Cương
FRANCE

 

 

 

 

Thư-Mục

- « Lịch-Triều Tạp-Ký » - Ấn-bản 1395, thời Nhà TRẦN.

- « Khâm-Ðịnh Việt-Sử Thông-Giám Cương-Mục » (Khâm-Ðịnh Việt-Sử Thông-Giám Cương-Mục) - Quốc-Sử Quán ấn-hành, 1856-1884.

- « Việt-Sử Toàn-Thư » của Phạm Vån Sơn - Sudasie ấn-hành .

 

 

 

 

Copyright © 2004 - 2017 by ACFDV - All rights reserved.